Giuse M. Nguyễn Văn ToànXinh

GHI ƠN MẸ

Vào năm 2000, anh Hà Kim Châu giới thiệu em với gia đình tận hiến giáo xứ Phước Qủa. Trong thời gian dự hiến, em cảm nghiệm được đã là con người thì không ai là không có những khuyết điểm, những tính xấu, nếu không có một môi trường tốt để rèn luyện, thì bản tính xấu của ta sẽ càng ngày càng tăng lên. Vì vậy, em cảm thấy con đường tận hiến cho Mẹ Maria sẽ giúp em sống tốt hơn . Và sau một thời gian chuẩn bị, em đã dự khoá tĩnh tâm và tận hiến cho Mẹ.

Sau thời gian tận hiến, em được học tập những đề tài hàng tháng của dòng gởi về, giúp em thực thi được những điều hay đẹp trong cuộc sống. Em xin nêu lên đây một trường hợp. Một tháng kia, khi học tập về một đề tài “Sống nhỏ bé” và cũng trong tháng đó, vì hiểu lầm nên một người hàng xóm qua gây gỗ với gia đình em . Để thực hiện đề tài sống nhỏ bé, em đã hạ mình qua nhà ông hàng xóm xin lỗi, mặc dầu em không có lỗi gì. Và thế là tình cảm hàng xóm không bị sứt mẻ, sau đó ông ta lại nhờ em làm cha đỡ đầu thiêng liêng cho con ông ta.

Một lần kia, vợ chồng em có việc đi Sài Gòn bằng xe máy, xong việc khi về gần đến thị trấn Phước Bình, gió đã hất rơi cái mũ vải đội đầu của vợ em, em vội quay xe lại để nhặt cái mũ . Lúc xe của em đang qua đường để đến chỗ cái mũ bị rơi, bỗng chợt thấy một chiếc xe ba gác máy chạy tốc độ rất  nhanh đang hướng thẳng vào xe của em, khoảng cách rất gần. Và trong tích tắc xe của em đã bị xe ba gác tông ngã xuống đường, hai vợ chồng em bị ngã nằm sóng soài dưới chiếc xe Honđa, nhưng rất may nhờ ơn Mẹ che chở, đã khiến anh ba gác lách xe thế nào mà chỉ tông vào đuôi xe của em thôi. Chiếc xe ba gác máy bị lộn một vòng vào hướng lề đường, còn anh ba gác thì văng lên và rơi xuống như trái mít rụng. Khi hoàn hồn, chúng em đứng dậy thì chỉ bị trầy xước không đáng kể, chiếc xe thì sườn bị hơi cong nhưng vẫn còn đi được, phần anh ba gác chỉ bị sơ sơ không đến nỗi gì. Chúng em đã nhờ người dân quanh đó dựng lại chiếc xe ba gác, hai bên đã thông cảm nhau và ra về . Là người trong cuộc, với trường hợp  thập tử nhất sinh như vậy, em cảm nhận nếu không có bàn tay Mẹ Maria cứu giúp thì chúng em không tài nào thoát khỏi tai nạn nguy hiểm.

Và một sự kiện nữa cũng nhờ Mẹ mà vợ em thoát khỏi căn bệnh khó trị. Vào ngày 8-03-2007, vợ em bị ép tim, xỉu lên, xỉu xuống, em liền đưa vợ em đến trung tâm Hoà Hảo – Sài Gòn để khám bệnh, thì phát hiện vợ em bị bướu cổ, một loại bướu ác tính . Được người quen giới thiệu, em đưa vợ ra Đà Nẵng để mổ . Khi mổ xong, vợ em bị mất ngủ suốt. Em lại đưa vợ đi khám tại các bệnh viện ở Sài Gòn, Đồng Nai, Bình Dương …có đến 10 bệnh viện mà bệnh vẫn không thuyên giảm . Bệnh viện nào cũng cho thuốc an thần . Về uống, bệnh đã không giảm, lại càng tăng lên, cứ lúc nào ngủ được một tí thì khi thức dậy lại đau đầu, bần thần…có lúc hoảng loạn như người mất hồn.

Sau cùng, em lại chuyển qua thuốc bắc, thuốc nam . Cứ nghe ai giới thiệu có thầy thuốc hay là em lại tìm đến, xin khám và bốc thuốc uống, vậy mà cũng không kết quả gì.

Có lúc em cảm thấy như tuyệt vọng, cuối cùng em nghĩ chỉ có Mẹ mới giúp gia đình em thoát khỏi bệnh hoạn.

Nhân ngày lễ kính Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội (8-12), bổn mạng của gia đình tận hiến xứ Phước Qủa, cũng là ngày hành hương hàng năm ở tượng đài Mẹ Thác Mơ - Phước Long. Thánh lễ được cử hành vào lúc 9h sáng tại đài Mẹ.

Hôm đó, em có chở vợ đến khu vực đài, nhưng vì quá đông người tham dự nên không thể vào trong dự lễ được, vì đầu óc đang choáng váng.  Chờ lễ xong, khi mọi người đã ra về gần hết, vợ chồng em đến dưới chân tượng Mẹ và đọc kinh cầu nguyện xin Mẹ ban ơn cứu giúp …

Lạ lùng thay, khi đọc kinh cầu nguyện xong về đến nhà, thay vì gần 9 tháng nay vợ em cứ nhốt mình trong phòng, cả nhà phải yên lặng. Vậy mà nay vợ em lại hoạt bát hẳn lên và đi qua các nhà hàng xóm nói chuyện và khoe là Đức Mẹ đã cứu giúp. Và từ đêm đó trở đi, vợ em đã có những giấc ngủ tốt, có đêm ngủ một mạch từ 8h tối đến 6-7h sáng. Và thời gian sau này cứ ngủ đến 4h sáng là thức dậy đi tham dự thánh lễ hàng ngày. Hiện giờ vợ em đã đỡ bệnh thật nhiều và người có mập ra.

Nay em viết ra đây để cảm tạ những hồng ân mà Mẹ đã ban cho gia đình sau thời gian em tận hiến cho Mẹ và sẽ cố gắng dẫn dắt cả gia đình đến với Me